Duck hunt
[sát hay] [Truyện hay] [ảnh][Góp ý]
Home
Ứng Dụng Game
Ảnh QTV🌙
Bây giờ là:07:57 ~ 2024-11-25
cập nhật: 19:45 24/06/2019
Search | Time:07:57 - 25/11/24|Báo Lỗi | Tập Tin UpLoad (0)| Lượt Xem:

Giả Làm Người Tình Xã Hội Đen

y, bọn hắn còn có chuyện gì?” Tất Thịnh vừa nghe là bọn hắn, trong nháy mắt sắc lập tức thay đổi.
“Nói là ở bữa ăn tối làm mất lòng anh, muốn gặp anh để nói xin lỗi!” Thạch Du vẫn không hết tức giận .
“Sao không nói là tôi đã ngủ.” Sắc mặt Tất Thịnh cực kỳ khó chịu.
“Tôi rất muốn nói ra, nhưng thái độ của bọn họ rất cương quyết, xem ra anh nhất định phải đi ra ngoài nói chuyện với họ, nếu khôngbọn họ sẽ chẳng đi đâu.” Thạch Du không thể làm gì, bực bội nói.
“Nhưng chúng ta còn lại một ván quyết định thắng thua, bây giờ tôi không muốn gặp bọn họ.” Tất Thịnh chặt nhíu mày , cười một tiếng, hình như anh rất chờ mong keeta quả của ván đấu cuối cùng.
“Được, tôi nghĩ chúng ta sẽ có đủ thời gian.” Giọng Thạch Du mang theo nụ cười tràn đầy quỷ quyệt.
“Là như thế nào thế nào?” Tất Thịnh không hiểu được lời cô nói nhìn cô.
Thạch Du cười nhẹ lộ ra núm đồng tiền , nhẹ nhành nói: “Tôi nói cho bọn hắn biết, chúng ta đang ân ái!”
Tất Thịnh giật nảy mình, sau đó không nhịn được cười to.”Cô nói cái gì? Cô lại dám nói với bọn họ nói chúng ta đang ân ái! ?”
“Ừ.” Thạch Du lộ ra một cười ngây ngô “Vì sao không dám” .
Tất Thịnh không khỏi cười một tiếng, vỗ trán của mình,cố gắng kiềm chế ý cười bình tĩnh nhìn cô, “Cô được lắm! Tôi phục cô.”
“Đừng quên, chúng ta còn ván cuôi cùng, chờ anh thua, lúc đó thì hãy phục tôi.” Đáy mắt Thạch Du lộ ra ý cười quỷ dị.
“Được, chúng ta hãy phân biệt thắng thua ngay bây giờ.” Tất Thịnh không tin là mình sẽ thua cô lần nữa.
“Được, tùy anh thôi.” Thạch Du cười duyên, nhún nhún vai.Tất Thịnh thuần thục chia bài trong tay ra, sau đó rút ngẫu nhiên một cây, “Oa! K Bích, thật là trời cũng giúp tôi, lần này nhất định cô sẽ thua thôi.”
“Thật sao?” Thạch Du lấy một lá bài trong tay anh, ném lên không trung, sau đó dùng ngón trỏ ra và ngón giữa bắt lại, “Quá tuyệt vời! Ông trời quả là mong tôi thắng cuộc, là át bích, anh thua!”
Thạch Du có thể thắng anh nhiều như thế , làm anh không khỏi kinh ngạc, nghẹn họng nhìn trân trân, sau đó nói giọng nói cứng ngắc: “Cô căn bản chính là bậc thây về trò này, còn cố tình nói không!”
“Anh đừng bao giờ nói như vậy, tôi chỉ là từng thử chơi qua mà thôi.” Thạch Du không cho là mình lừa Tất Thịnh, còn nũng nịu hả hê cười một tiếng.
“Cô đúng là giả trư ăn cọp!” Tất Thịnh thua không phục, liên tiếp nhỏ giọng mắng.
“Cũng không thể nói như vậy, thật ra thì anh gặp phải tôi nên nhất định sẽ thất bại!” Thạch Du thẳng ý nói.
“Tại sao?” Tất Thịnh nhất thời ngây ngốc.
“Bởi vì nếu như anh cá cược một mình, thì có lẽ sẽ giống như tên của anh ‘ tất thịnh ’, khi đó anh nhất định sẽ thắng, nhưng gặp phải tôi cũng sẽ không nhất định, anh nghĩ xem tên anh thêm tên tôi, kết quả của anh cũng chỉ có một chữ có thể nói, đó chính là —— thảm!” Thạch Du cố gắng phân tích để cho anh hoàn toàn hiểu.
Tất Thịnh không khỏi đầy hoài nghi, khẽ nói;”Tất. . . . . . Thạch. . . . . .” Trong phút chốc anh đã hiểuánh mắt ngạc nhiên, rồi sau đó không khỏi cười gượng hai tiếng, “Hẳn là phải chết?”
“A! Anh thật là thông minh, một chút liền hiểu.” Thạch Du gật đầu một cái, hớn hở cười to.
Tất Thịnh nhìn bộ dáng vui vẻ của cô , không nhịn được vỗ nhẹ lên đầu của cô, “Thật là tinh quái, bất cứ lý do gì cô cũng coe thể nghĩ ra được.”
Anh lập tức xuống giường mặc quần dài và áo sơ mi vào, “Cũng làm cho bọn họ đợi đủ lâu.”
“Như vậy mới có thể ra vẻ anh cường tráng nha!” trong ánh mắt của Thạch Du có một tia nhạo báng.
Tất Thịnh vừa tức giận, vừa buồn cười trừng mắt nhìn cô, “Tôi thật sự là phục cô.” Dứt lời, ngay sau đó anh ra khỏi phòng đi vào phòng khách, để nhận lấy một đấu trường vô hình khác.
Khi anh đang chuẩn bị đi vào phòng khách thì Thạch Du đột nhiên hạ thấp giọng gọi anh lại: “Chờ một chút!”
Cô nhanh chóng chạy tới trước mặt anh, rộng mở áo sơ mi, làm loạn tóc của anh, “Đừng quên, chúng ta mới vừa ân ái, anhphsir giả làm sao cho giống chứ.”
Nghe vậy, Tất Thịnh không nhịn được muốn cười, “Thật là phục cô.”
Anh tự nhiên ở trên gương mặt của cô cúi đầu khẽ hôn xuống, “Cô mệt mỏi hãy đi ngủ đi, ngủ ngon.”
Thạch Du hơi ngẩn ra, gò má thoáng ửng hồng, một đám lửa nóng lan tràn loạn như con nai đang chạy trong lòng cô.
Tất Thịnh đi vào phòng khách, nhìn Kha Tái Tư và Tang Nhã một cái, cố ý bầy ra bộ dạng mệt mỏi rã rời , “Nghe Thạch Du nói, các anh muốn gặp tôi, có chuyện gì không?”
Tất Thịnh lười biếng trên ghế sofa ngồi xuống, bàn tay thỉnh thoảng nghịch đám tóc bị Thạch Du cố ý làm loạn, hé mắt nhìn bọn họ.
Kha Tái Tư nhìn Tất Thịnh, nhìn hắn dáng vẻ mệt mỏi, không nhịn được cười trộm. Thì ra là Thạch Du nói là sự thật, xem ra hắn và Tang Nhã tới thật không đúng lúc.
Trên mặt Tang Nhã hiện lên vẻ mặt ghen ghét.
“Thật xin lỗi, quấy rầy thời gian anh nghỉ ngơi.” Kha Tái Tư mở miệng nói xin lỗi trước.
“Tới cũng đã tới, giữa anh em không phải nói lời khách sáo, anh tìm tôi có chuyện gì?” Tất Thịnh giận, giả như là đang rất phiền hà.
“Tôi đến là vì chuyện xảy ra ở bữa ăn tối hôm nay. Rất xin lỗi, xin anh tin tưởng tôi tuyệt đối không phải là cố ý, mong Tất lão đại sẽ không chấp lỗi lầm của tôi, đừng để lại ở trong lòng.” Trên mặt Kha Tái Tư mang ý cười nịnh
<<1 ... 1819202122 ... 24>>
Đánh giá của bạn là góp ý quan trọng giúp Admin nâng cao chất lượng bài viết!
[like__2LIKE - dislike__2DISLIKE]
vote
/ - Phiếu
Link:
BBCode:
Tag:
BÌNH LUẬN - COMMENT
Không Văng Tục, Quảng Cáo, Spam Nếu Bạn Là Người Có Văn Hóa!

6 Cùng Chuyên Mục

6 Bài Viết Ngẫu Nhiên

Lên đầu trang
Ai.☆¨(`•.¸♥.•.♥¸.•´)¨Không☆Vui★Khi(•.•)Lần*Đầu (_._) Gặp♥ Gỡ∩..Ai(¯`v´¯)Không ☆BuồnNếu缁Lỡ鐆 Xa ░Nhau ░▒▓