"Đôi lúc, mình cần cho nhau khoảng lặng phải không? dù cho có bảo rằng thương, rằng yêu rất nhiều, và .. đang tự chiêm nghiệm lấy điều này .
Ai yêu nhau mà không muốn luôn được ở bên nhau, để thời gian bao nhiêu cũng gọi là không đủ, để khoảng cách dù xa vẫn có thể thật gần, và ta cũng thế thôi. yêu.... nghĩ đến nhau từng phút giây, muốn nghe giọng nói trong veo, nhỏ nhẹ hay cái giọng ầm ầm, khuôn mặt có cái mũi dọc dừa và cái mẹt toàn mụn ruồi đón lệ kia, và cứ muốn nắm thật chặt đôi bàn tay mảnh khảnh của nhau mà đặt vào lồng ngực mình để nghe rõ từng nhịp đập của con tim . Nhưng đôi khi cũng vì quá vồn vã, quá ư nồng nhiệt và vồ vập làm người ta có cảm giác như "no dồn đói gấp", và hình như mình đang như thế. Nên...Cần để cho nhau có khoảng không của riêng mình, vì có những lúc chỉ muốn một mình, một mình với tất cả mọi bồn bề cuộc sống như đúng triết lí mặc kệ tất cả đó thôi.
Không có nhau, không lời hỏi han, quan tâm, không lời thương, tiếng nhớ mà ta nghe đã thuộc mỗi ngày, để xem nhớ thương trong nhau dành cho nhau ở ngưỡng nào của trái tim. Cho nhau một chút tự do, một tí khoảng lặng của riêng mình để ta gạn đục khơi trong những dấu lấp lửng làm lòng phải miên man bao nỗi, và với ai cũng như để xem yêu thương, nhớ nhung nơi mình có thể nén lại hay không ?Ngày không nhau, lạnh tanh mọi thứ, chiếc điện thoại cũng như buồn mà quên đổ chuông, để nhận ra nỗi nhớ trong chưa bao giờ có thể vơi, nghe lòng bỗng dưng buồn rười rượi, nhưng miệng cứ sặc xụa cười "ừ thì tại con tim em nào có thuộc về anh nên thế thôi!", lòng tự bảo lòng như thế.
Đến một lúc nào đó, có lẽ mình sẽ vơi đi gặp gỡ, vơi những cuộc điện thoại huyên thuyên đủ điều, vơi cả những buổi chuyện trò thâu đêm vì anh bận bịu, và em cũng nào có nhàn rỗi. Nên chúng ta sẽ tập dần thói quen lơ là, và chuyển tải nhớ thương có thì có nhưng không ồn ào, không hối hả, không hờn giận vu vơ, không cắt cớ hỏi nhau làm gì, nghĩ chi hay nhớ đến một ai,... . Sẽ có người bảo rằng chúng ta đang chi li, rạch ròi và phân bua quá mức tình yêu, bởi nhớ thương mà cứ phải giới hạn, yêu nhau mà cứ kìm nén thì còn chăng một tình yêu thiết tha, nồng nàn, nhưng tình mình nào có giống bao người, nên phải vậy thôi đúng không ?
Ừ thì mỗi thứ cứ vơi đi một ít nhưng lâu dài và chúng ta hãy cứ biết thế là được rồi"
Tương lai:
Em mông lung bởi hai từ thuận buồm, đã có những lúc em hình dung mình là cô dâu xinh đẹp sánh cùng em một chú rể điển trai không kém là anh. Lúc rồi em lang thang trên mạng em đọc được những câu thơ này:
Em thích được tựa vai anh gục đầu
Thật bình yên và yêu đời đến lạ
Bên em nhé mình đến những nơi xa
Để ước mơ của em được hiện hành
Em thích được ôm thật chặt từ phía sau anh
Cứ như thể em sợ anh đi mất
Ngoảnh mặt lại anh mỉm cười ngây ngất
"Ơ... Ôm chặt thế... Anh có chạy được đâu?"
rồi một ngày....
Em thích được mặc váy của cô dâu
Nhưng chú rể phải là anh đấy nhé!
Hãy cùng em đi hết thời trai trẻ
Cùng song hành cho đến tận mai sau !
Người viết những câu thơ này thật hạnh phúc phải không anh, em ước chúng mình cũng như thế. Em ước những dòng mà em đọc được ở kia cũng giống như chúng mình thì tốt biết bao. Em nhớ rằng mình chưa từng nói dối, lừa dối và giấu anh điều gì ngay từ khi bắt đầu. Anh biết hết mọi thứ từ em, từ những chi tiết nhỏ nhất, những người bạn xung quanh em, thậm chí em muốn kể hết với anh. Còn anh? Hình như chưa bao giờ em hiểu hết về anh thì phải, tự nhiên em nhận ra điều đó. Em đã từng nói với anh " nếu em mệt mỏi, có buông tay anh ra thì anh phải giữ em lại nhé – hứa với em" . Nhưng... toàn anh là người nói, tới bây giờ 03 lần anh nói " mình dừng lại" rồi. Đối với em, em đã từng nghĩ, con người lúc nóng giận không làm chủ được mình đều có thể nói ra những câu thiếu suy nghĩ, và chính em lại là người níu anh. Nhưng... bây giờ, bây giờ thì hết r
Home | Lượt Xem: 311713 |